Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Vượt bùn, đẩy xe trên cung đường Tây Bắc

Vượt bùn, đẩy xe trên cung đường Tây Bắc

(VNE) - Không có những vật dụng bảo hộ, cũng không có kiến thức cơ bản để ứng phó khi xảy ra tình huống bất trắc, nhóm ba người chúng tôi lên đường khám phá Tây Bắc chỉ với hai chiếc xe máy vừa thuê và vài bộ quần áo.

Những ngày còn là sinh viên học tại Sài Gòn, tôi và hai người bạn luôn ao ước được một lần đặt chân đến những địa danh nổi tiếng ở Tây Bắc như Sa Pa, Y Tý ở Lào Cai hoặc Hà Giang,…Chỉ đến năm thứ ba đại học, chúng tôi mới gom góp đủ tiền học bổng để thực hiện một chuyến đi xa đầu đời.

Thời gian cho chuyến đi lên Tây Bắc là 3 ngày 2 đêm. Nhóm dự kiến ngày đầu tiên sẽ xuất phát từ ga Lào Cai, thuê xe máy tại đây sau đó di chuyển về xã Y Tý, ở lại đây một đêm, ngày thứ 2 di chuyển tiếp về Sa Pa và trở về vào trưa ngày thứ 3, tổng hành trình dài khoảng 170 km.

Chúng tôi hỏi đường những người bản địa, hầu hết ai cũng biết lối tắt để đi từ Y Tý sang Sa Pa. Tuy nhiên họ cũng khuyên nhóm nên di chuyển ngược lại, có nghĩa là từ Y Tý quay lại đường cũ để về thành phố Lào Cai, sau đó tiếp tục đi lên Sa Pa. Tất cả chắc chắn rằng, đoạn đường đó đang được thi công rất lầy lội, hơn nữa thời điểm tháng 9, vùng Tây Bắc trời mưa lớn, thường xảy ra sạt lở núi rất nguy hiểm, chúng tôi không thể chủ quan. Tuy nhiên, khi đó tuổi trẻ dồi dào năng lượng, suy nghĩ thiếu chín chắn, chúng tôi bỏ qua mọi lời khuyên, hăm hở quyết định sẽ đi đường tắt, vừa tiết kiệm thời gian, vừa ngắm được cảnh đẹp trên cung đường mới.
Dulichgo
Ngoại trừ hai chiếc xe máy vừa thuê và bình xăng mua thêm dự trữ, chúng tôi hồn nhiên không trang bị thêm bất cứ vật dụng bảo hộ nào cho chuyến đi, không một chút kiến thức để ứng phó khi xảy ra trường hợp bất trắc, trong khi hành trình phía trước ẩn chứa nhiều rủi ro với đồi núi phức tạp.

Ngày đầu tiên, sau khoảng chục cây số suôn sẻ với vô vàn cảnh đẹp vẫy chào, chúng tôi bắt đầu đi đến đoạn đèo thuộc xã Trịnh Tường với những con dốc dồn dập. Càng lên cao, chiếc xe càng chạy ì, đến giữa đèo, đầu xe giật liên tục, tiếng kêu phát ra như máy xay xát gạo. Lúc đấy, tôi chỉ còn biết vào số, trả số xoành xoạch, trong miệng cứ lẩm bẩm cầu mong cho nó không bị chết máy giữa một nơi toàn núi đồi hoang vu.

Thế mà cũng qua được. Kỳ diệu là chiếc xe máy mà chúng tôi thuê dường như được sinh ra để leo đèo. Qua được ngọn núi, chúng tôi thẳng đường chạy về Y Tý, trong lòng chẳng còn sợ hãi. Dọc đường đi, thỉnh thoảng gặp một vài bạn đi du lịch bụi, giữa núi đồi vắng vẻ, tự nhiên thấy vui trong lòng rồi đưa tay chào nhau dù chẳng quen biết. Đêm hôm đấy, ba người chúng tôi nghỉ lại Y Tý, một giấc ngủ ngon lành trong cái gió lạnh đang luồn qua những tấm liếp của nhà nghỉ.

Sáng hôm sau, theo lộ trình đã quyết từ hôm trước, nhóm đi về hướng đường tắt để đến Sa Pa. Vừa rời khỏi Y Tý vài cây số, xe bắt đầu đổ dốc trên con đường xuyên qua một đoạn rừng rậm nhiệt đới, dưới cơn mưa xối xả. Cơn mưa rừng khiến chúng tôi lạnh cóng chân tay, chốc chốc lại rùng mình bởi lớp áo mưa mỏng chẳng đủ cản những hạt mưa táp vào liên tục. Và rồi phía cuối con đường, bầu trời quang quẻ, một màu vàng đậm của lúa chín uốn lượn mềm mại trên những thửa ruộng bậc thang hiện lên, đám mây mỏng nhè nhẹ trôi trên đỉnh núi. Ba con người lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp Tây Bắc, chỉ đứng ngây người, chẳng biết nói thêm câu cảm thán gì.
Dulichgo
Nhưng niềm hạnh phúc chưa được bao lâu, nhóm bắt đầu đi đến đoạn đường đáng nhớ nhất trong cả hành trình. Một đoạn đường với khúc cua tay áo khuất tầm nhìn nhão nhoẹt sình lầy và lởm chởm đất đá. Trận sạt lở từ vách núi sau trận mưa lớn là nguyên nhân của hiện trạng, nó đúng như lời những người dân ở Lào Cai đã nói với chúng tôi.

Dù có hơi đứng hình, nhưng nhóm không thể quay xe trở lại, vì đoạn đường đi được đã khá xa. Tôi nhìn thấy một gia đình người bản địa, sau một lúc chần chừ họ bắt đầu đi qua bằng cách tắt xe máy và đẩy bộ. Họ cũng chọn đi vào những chỗ có không có đá để tránh bị trượt và luôn đề phòng vực sâu bên cạnh. Chúng tôi bắt đầu đi theo.

Cả ba người cẩn thận đẩy từng chiếc xe ra khỏi đoạn đường. Dốc cao, đất nhão bết cả vào bánh khiến cho việc đẩy xe rất khó khăn. Thi thoảng tôi lại ngước lên nhìn vách núi vì sợ đất đá sạt lở thêm, tay cầm lái cứng đờ. Dù rất mệt, nhưng chúng tôi không thể vào số để vặn ga vượt qua. Con đường đất sình trơn tuột có thể đẩy chiếc xe lao xuống vực cận kề nếu chúng tôi bị trượt tay lái, nhất là ở khúc cua qua vách núi.

Cứ như thế, người đẩy, người cầm lái, chúng tôi lần lượt đưa hai chiếc xe đi qua đoạn đường lầy lội khoảng một cây số. Đường nhựa đã ở trước mặt, một khe nước nhỏ mát trong ven đường là món quà vô giá với những đôi chân nặng trịch đất sình của chúng tôi lúc đấy. Ba người ngồi xuống ăn vài chiếc bánh gạo, lắc đầu ngao ngán về đoạn đường vừa đi qua. Chưa bao giờ chúng tôi nói nhiều về một con đường như thế.

Kết thúc chuyến đi, may mắn là cả nhóm đã không gặp phải một sự cố đáng tiếc nào. Nhiều trải nghiệm nhớ đời, nhiều cảm xúc trào dâng với lần đầu mạo hiểm, nhưng nghĩ lại, đánh đổi sự an toàn của bản thân với kiến thức ít ỏi để lấy những trải nghiệm mới mẻ, đôi lúc không hẳn là lựa chọn thông minh. Ai biết may mắn còn đến lần sau.

Theo Đức Thành (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Vùng cao Chi Lăng

Vùng cao Chi Lăng

Có một vùng cao nguyên xanh bao la, nơi những đàn dê, đàn ngựa của đồng bào Tày, Nùng nhởn nhơ gặm cỏ trong tiếng sáo của ai đó trên triền núi vọng về. Đó là một nét khác biệt mà ít ai ngờ nó ở ngay huyện Chi Lăng của tỉnh Lạng Sơn.

Lạng Sơn - mảnh đất cuối trời Đông Bắc của Tổ Quốc, tôi đã nhiều lần đi qua. Mục Nam Quan, Ải Chi Lăng ghi dấu lịch sử đánh thắng giặc ngoại xâm phương Bắc, đã quá quen thuộc với mọi người. Càng quen thuộc hơn khi đến xứ Lạng với những địa danh trong câu ca dao nhiều người thuộc lòng từ ngày bé:
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh...

Xứ Lạng còn có đỉnh Mẫu Sơn mùa đông tuyết phủ, ngày hè mát lạnh, trở thành khu nghỉ dưỡng tuyệt vời. Cứ tưởng xứ Lạng chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng chúng tôi đã lầm, bởi càng đi nhiều trên vùng đất này lại càng thấy có bao điều mới lạ.
Dulichgo
Từ Đồng Mỏ, bên quốc lộ 1A có tấm bảng "Ải Chi Lăng", chúng tôi rẽ vào một con đường xa lạ để đi tìm vùng đất mới. Càng đi càng thấy khó khăn, bởi đường đèo dốc, sỏi đá lởm chởm đã bị xe tải băm nát. Chiếc xe máy cứ lên cao, lên cao mãi để rồi những cơn gió thổi vù vù làm tan biến nóng nực, mệt nhọc của kẻ vượt đường xa như chúng tôi.

Đi mãi, chắc khoảng 30 - 40km từ điểm rẽ, qua bao núi đồi hoang vắng, mịt mù, cuối cùng chúng tôi cũng tới được bản Co Hương, nơi có một trường tiểu học nằm chót vót trên núi cao. Đã vào ngày Hè, trường bản vắng bóng học trò, chỉ có vài đứa trẻ nhà gần đó kéo nhau ra chơi. Tiếng trẻ ríu ran làm chúng tôi quên bao mệt nhọc.

Chúng tôi đã từng thượng sơn nhiều nơi như Tam Đảo, Ba Vì, Mộc Châu,... và cả Mẫu Sơn nữa, nhưng đến với vùng cao Chi Lăng này cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cái hoang sơ của cảnh vật, sự giản dị của con người, ánh mắt những đứa trẻ và những quả núi chỉ có một màu xanh của cỏ, lớp lớp nối nhau chạy xa tít chân trời làm chúng tôi như lạc vào một thế giới khác.

Những bản Co Hương, Thằm Nà, Suối Mạ của vùng đất Chi Lăng có độ cao 1.200 - 1.300m so với mực nước biển (chỉ kém Mẫu Sơn vài trăm mét). Vùng đất này được thiên nhiên ban tặng cho những đồi cỏ bao la như những thảo nguyên. Chính nhờ đặc điểm ấy mà gần một thế kỷ qua, đồng bào dân tộc Tày, Nùng ở đây đã biết chăn thả dê, ngựa. Chính vùng đất này làm cho Chi Lăng trở thành "vương quốc" ngựa trắng của Việt Nam.

Nếu bạn muốn tìm những chàng chăn ngựa như Bật Mã Ôn trong phim Tây Du Ký thì đến vùng núi đồi Chi Lăng này là "chuẩn nhất". Không còn sự ồn ào, vội vã của cuộc sống, mọi người như được thả hồn vào khung trời bình yên, quá rộng lớn.

Chúng tôi bỏ lại xe máy ở bản Co Hương và bắt đầu lội bộ cùng các chàng trai Tày, Nùng với những đàn ngựa, đàn dê, đàn trâu, đàn bò, nhưng nhiều nhất vẫn là dê và ngựa. Bước chân của chúng tôi như được nâng đỡ bởi bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng sáo ai như gần như xa, bởi chàng trai thổi sáo nào đó ở mãi mỏm núi bên kia, chẳng thấy người, nhìn lên chỉ có đàn trâu đang lặng lẽ gặm cỏ bên triền đồi.

Những chàng trai Nùng nói sáng sớm nào họ cũng xua dê, ngựa lên núi ăn cỏ theo tiếng sáo trúc quen thuộc ấy và chính họ cũng mang theo những cây sáo như vậy. Dê, ngựa, trâu thường được chủ đeo chuông. Những tiếng chuông leng keng giúp chúng khỏi lạc bầy và chiều chiều gọi đàn tìm đường về nhà. Tuy không phải như dân du mục, nhưng các chàng trai Tày, Nùng phải theo vật nuôi cả chục kilomet mỗi ngày.

Sự thảnh thơi, lãng du trong tiếng sáo của họ không thể xóa đi nỗi vất vả mưu sinh. Lạc đàn thì không sợ, nhưng mối lo bị mất trâu, mất ngựa, mất dê vẫn luôn thường trực.

Tô điểm cho những đồi cỏ mênh mông là bao loại hoa khoe sắc, nhiều nhất vẫn là sắc tím thủy chung của hoa mua. Càng đi càng mê, càng đi càng say, lữ khách như muốn ẩn trốn mãi vào chốn này. Buổi trưa hôm đó, chúng tôi được người dân địa phương trong các lán trên núi đãi món gà quay kèm rượu Sán Nùng.
Dulichgo
Trong bữa cơm ấy chúng tôi còn học được vài tiếng của đồng bào, như "kin lẩu" là uống rượu, "kin khẩu" là ăn cơm, hay "kim mào" là say rượu... Thật vô cùng thú vị!

Một thầy giáo ở Trường tiểu học Co Hương cho chúng tôi biết thêm, những đồi cỏ ấy còn là nơi hò hẹn của bao đôi trai gái các bản Tày, Nùng ở đây. Những đỉnh đồi ấy cũng là nơi các thầy cô gửi email, gọi điện thoại vì sóng ở đó "nét căng", chứ vào nhà là y rằng mất sóng.

Cảnh sắc thanh bình, tình người say trong men rượu, chợt chúng tôi - những người hay lang thang - nghĩ rằng, nếu ai đó chỉ lên đây trong hai ngày cuối tuần thôi cũng đã khám phá được bao điều thú vị. Thậm chí môn xe đạp địa hình, dù lượn xuất hiện trong khung cảnh nơi đây cũng sẽ rất tuyệt vời, chẳng kém gì dù lượn khám phá ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải. Nhưng tuyệt vời nhất và sẵn có nhất chính là được cưỡi ngựa.

Ở đây có những con ngựa đã quen người lạ cùng sự chỉ bảo tận tình của các chàng "Bật Mã Ôn", ai cũng có thể thử cảm giác thong dong trên lưng ngựa qua những đồi cỏ. Thêm vào đó là sự mến khách, lối sống độc đáo, ẩm thực cũng độc đáo của đồng bào các dân tộc nơi đây sẽ gợi mở cho những ai muốn tò mò khám phá vùng cao Chi Lăng.

Chúng tôi sẽ còn nhớ mãi một ngày qua nơi đây. Mong ước của lữ khách là những dịch vụ du lịch sẽ xuất hiện ở vùng cao Chi Lăng trong tương lai gần. Biết đâu du lịch sẽ mang lại cuộc sống sung túc cho đồng bào nơi đây vốn chỉ quen chăn ngựa, thả dê...

Theo Đỗ Hùng, Hải Văn (Doanh Nhân SG)
Du lịch, GO!

Lạc giữa thảo nguyên xứ Lạng
Ngược miền Tây Giang

Ngược miền Tây Giang

(TTO) - Đắn đo nhiều lần rồi vẫn quyết tâm rũ bỏ những ngột ngạt ngày thường, cả nhóm chúng tôi ngược về vùng miền núi Tây Giang, nơi xa xôi nhất của tỉnh Quảng Nam.

< Càng lên gần Tây Giang, cung đồi đèo núi càng thêm gập ghềnh, khúc khuỷu.

Bỡ ngỡ pha lẫn sự thích thú khi ngồi sau tay lái, những xa lạ lại vô tình gợi lên vô vàn cảm xúc hấp dẫn cho kẻ lữ hành. Có đoạn hai bên đường là những vườn chè trải rộng xanh mướt, lúc lại len lỏi giữa rừng keo lá tràm đẹp như mơ... Càng lên cao càng hồi hộp khi những chiếc xe trườn qua nhiều con dốc hiểm, cung đèo trắc trở…

< Những vườn chè trải rộng, xanh mướt trên đường về Tây Giang.

Hơn bốn giờ chạy từ Đà Nẵng, vừa đặt chân đến Tây Giang mọi mệt mỏi như biến mất. Đã nghe nhiều, nói nhiều nhưng đến giờ mới tận mắt nhìn thấy vẻ đẹp hoang sơ, vừa lạ lẫm vừa gần gũi.

< Bức tranh núi rừng tại trung tâm huyện Tây Giang.

Một không gian núi rừng xanh trải dài bất tận, trùng điệp chạy ngút ngàn. Thấp thoáng, xa xa một vài ngôi nhà đồng bào Cơ Tu nằm khuất giữa màu rừng hoang sơ, yên tĩnh. Ký ức tuổi thơ như ùa về theo mùi ngai ngái khói bếp bốc lên từ những ngôi nhà đơn sơ, mộc mạc.

Sáng sớm, sau một đêm nghỉ ngơi thong dong thả bộ trên con đường nhấp nhô, thi thoảng lại bắt gặp nụ cười của đôi ba em bé Cơ Tu thân thiện chào khách, những mệt mỏi đời thường như trôi hết vào lớp sương mờ bềnh bồng trên các rặng cây, đỉnh núi.

< Những ngôi nhà sàn Cơ Tu nằm khuất giữa màu rừng.
Dulichgo
Từ trung tâm huyện lỵ miền núi Tây Giang ngược về xã Lăng, thi thoảng lại bắt gặp những ngôi nhà sàn san sát. Có dịp đắm mình trong nét hoang sơ của ngôi làng Cơ Tu truyền thống từ bao đời nay với những ngôi nhà gươl, nhà moong, nhà dài độc đáo với kiến trúc, chạm trổ đặc trưng cũng là một trải nghiệm đặc biệt. Nếu có duyên khách đường xa còn được hòa mình vào những buổi sinh hoạt truyền thống của đồng bào nơi đây.

< Nhiều du khách thích thú khi được ngắm sương chiều buông trên bản làng.

Màn sương đêm vừa giăng xuống, bà con đã đến chật nhà, những cái nắm tay mừng rỡ chào khách rồi tiếng cười nói, hỏi thăm ríu rít…
Giữa ánh lửa bập bùng, trong tiếng cồng chiêng rộn rã, những thiếu nữ người Cơ Tu má đỏ hây hây rót từng ly rượu mời khách rồi tạo thành vòng tròn nghiêng mình theo điệu múa truyền thống tâng tung - za zá. Mùi thơm nồng của cơm lam, thịt xông khói, đĩa xôi rừng… cùng men rượu ba kích khiến ai cũng thấy lòng mình ấm lại.

< Du khách thăm những ngôi nhà trong làng truyền thông Cơ Tu để biết thêm về đời sống văn hóa nơi đây.
Dulichgo
Càng về khuya, trời vùng cao càng lúc càng lạnh. Ánh lửa vẫn bập bùng, tiếng cồng chiêng vẫn rộn rã, giọng già làng vang vang với những câu chuyện ngày xửa ngày xưa và trang sử hào hùng đã qua...

< Món ngon đãi khách.

Những năm gần đây, điểm du lịch Tây Giang xuất hiện ngày càng nhiều trên các tour du lịch Quảng Nam - Đà Nẵng. Dù núi rừng cách trở nhưng đã đến rồi rời xa nơi đây, chắc chắn trong lòng mỗi du khách sẽ có nhiều điều để nhớ, những ngôi nhà sàn nho nhỏ, tiếng cồng chiêng… và cả màu xanh ngút ngàn cùng ánh mắt sâu thăm thẳm của em bé Cơ Tu như níu chân du khách thêm một lần trở lại.

Theo Thanh Ly (Dulich.Tuoitre)
Du lịch, GO!

Bí ẩn Tây Giang
Đường lên 'trời' ở Tây Giang
Sắc màu Tây Giang, Quảng Nam
Hội Đâm trâu ở Tây Giang
Lên Tây Giang ăn gỏi tr’đin
Mật mã Tây Giang - Đông Giang
Thăm bản Hiêu của bà con dân tộc Thái

Thăm bản Hiêu của bà con dân tộc Thái

(ANTĐ) - Xe đến thị trấn Phố Đoàn vào lúc đã quá trưa, đi thêm chừng hơn chục cây số, anh lái xe cho xe rẽ vào con đường đất hẹp, mấp mô lên xuống kèm theo lời giới thiệu: Nếu đi từ đường QL6 rẽ sang QL15 ở ngã ba Tòng Đậu, qua Mường Hịch lên Hồi Xuân rồi vào Khu Bảo tồn thiên nhiên (KBTTN) Pù Luông ở Tây Bắc tỉnh Thanh Hóa sẽ gần hơn. Còn đi từ đường Hồ Chí Minh thì xa hơn, tuy nhiên đoàn lại có cơ hội thăm Suối cá thần Cẩm Lương trước khi đến với Pù Luông.

Từ đây, đi thêm một đoạn nữa là cả đoàn phải rời xe để tiếp tục hành trình trekking (leo bộ) vào khu vực trung tâm khu bảo tồn, lên đỉnh Pù Luông.

Chặng đường đất mà xe còn đi được chỉ chừng hơn 2km. Hết chặng, cả đoàn lục tục chuẩn bị ba lô hành lý gọn gàng cho việc trekking để chính thức bước vào chặng chinh phục và khám phá KBTTN Pù Luông thuộc địa phận huyện Bá Thước, Thanh Hóa.

Chặng đường này dài chừng hơn 4km để đến bản Hiêu, điểm đến chính của hành trình. “Bản Hiêu chưa phải là ở chính trung tâm của KBTTN nhưng được chọn vì đoạn đường mòn chừng hơn 6km nối từ bản Hiêu sang Son-Bá-Mười (Bản Son, bản Bá, bản Mười, 3 bản cạnh nhau nên người ta gọi quen là Son-Bá-Mười, chính trung tâm) hiện đang không thể đi được do một lần sạt lở từ mùa mưa, vẫn chưa thể đảm bảo an toàn cho du khách.

Tuy nhiên, nếu không qua bản Hiêu mà từ Phố Đoàn đi theo một đường khác cũng có thể đến Son-Bá-Mười và dễ đi hơn”. Người dẫn đường địa phương giới thiệu qua về khu vực trung tâm KBTTN trong khi cả đoàn đang tiến dần vào khu vực trung tâm. Khung cảnh hùng vĩ của một vùng núi rừng còn hoang sơ khiến cho câu chuyện của người dẫn đường như rơi biến vào cảm xúc.
Dulichgo
Bản Hiêu là một bản người Thái nằm bên bờ suối Hiêu bắt nguồn từ trên đỉnh Pù Luông. Bản gồm hơn trăm nóc nhà nằm rải rác dọc theo hai bên bờ suối. Cứ mỗi khi có một ghềnh thác đẹp, những nóc nhà sàn lại dày hơn tạo nên một khung cảnh suối thác - nhà sàn đẹp như tranh thủy mặc.

Cả khúc suối tính từ đầu bản đến cuối bản chỉ chừng gần cây số nhưng có tới 5 thác nước, thác nào cũng đẹp và chẳng thác nào giống thác nào. Vì vậy, người dân trong bản gọi chung tất cả những thác nước ấy là thác Hiêu và thân thương gọi con suối ấy với tên gọi “dòng Hiêu” chứ không gọi là suối Hiêu như cách thông thường.

Thiên nhiên kỳ thú, tươi đẹp với những thác nước trong vắt tung bụi trắng nối tiếp nhau ầm ào tuôn chảy. Những cọn (guồng nước) xoay tròn róc rách hai bên mép nước.

Bản làng cổ kính với nhà gỗ, mái rơm như hòa quyện vào không gian hoang sơ của khu bảo tồn khiến cho những bước chân dấn lên sườn núi dốc như không hề mệt mỏi. Ở mỗi chân thác nước, một hồ tự nhiên nhỏ nhắn hình thành như để lưu lại làn nước xanh biếc mát mẻ cho du khách thả chân, thư giãn.

Trên đỉnh thác, cũng chính là nơi tập trung đông nhất những nếp nhà sàn, ấy cũng là nơi chúng tôi dừng chân, nghỉ lại, ra suối tắm mình vào dòng nước mát trong khi chờ gia chủ chuẩn bị bữa cơm truyền thống địa phương với món đặc sản: Vịt Cổ Lũng, cá nướng Pá Pỉnh, xôi… và tất nhiên không thể thiếu rượu thóc đậm đà.

Cuối bữa, mâm bát đã được dọn đi, một vò rượu cần lớn bày ra trước khoảng sân rộng trước nhà sàn, đội văn nghệ bản Hiêu thướt tha váy cóm truyền thống giao lưu cùng du khách trong tiếng nhạc lúc rộn ràng, khi dìu dặt. Đêm buông xuống lẫn trong tiếng thác, điệu xòe mộng mị, ngẩn ngơ.
Dulichgo
Buổi sáng ở bản Hiêu mùa này hầu như không có ánh mặt trời mà lại bạc trắng màu mây phủ khắp chốn, bồng bềnh, xa ngái. Thong thả bách bộ trên con đường nhỏ xíu lúc tỏ lúc mờ vòng quanh đỉnh núi để cảm nhận và hít thở cái không khí ấy cũng đủ khiến cho tâm hồn thư thái, cơ thể như thanh sạch và khỏe khắn hơn nhiều. Mọi mệt mỏi của chặng trekking lên núi dường như chả thấm gì. Chúng tôi rời bản Hiêu sau một vòng thả bộ trong mây như vậy. Để rồi, đến khi đã về với chốn thị thành tấp nập, trong lòng mỗi thành viên đều tự nhắn nhủ rằng: Sẽ còn trở lại Pù Luông.

Theo Vũ Thanh (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Truy tìm con suối 'hóa đá'