Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng
Phượt miền nắng gió

Phượt miền nắng gió

(PNO) - Chỉ với hai ngày nghỉ cuối tuần, bạn có thể chinh phục hàng loạt các thắng cảnh hoang sơ, nhưng đẹp mê hồn của miền Phan Rang - Khánh Hòa.

Đón chúng tôi trong một buổi sớm mai nắng vàng rực rỡ, vịnh Vĩnh Hy mềm mại như một giọt nước màu xanh biếc giữa mênh mông biển trời. Dựa mình vào hai mặt núi và một dải đất liền, “thiếu nữ” Vĩnh Hy luôn mang vẻ e ấp, dịu dàng.
Với người địa phương, Vĩnh Hy lại như một người mẹ dịu hiền, hiếm khi giận dữ. Mùa nào cá nấy, hết cá thu, cá ngừ, cá nục lại đến cá cơm, mực, cua, ghẹ, tôm…

Ngư dân chỉ cần sắm sửa thuyền thúng hoặc những chiếc thuyền nhỏ, sáng đi đêm về, hoặc đêm khởi hành - tờ mờ sáng đã có mặt ở nhà thì lượng hải sản đánh bắt cũng đủ trang trải cho cuộc sống gia đình.

Con đường 702 ôm theo chân khu rừng quốc gia Núi Chúa và dọc bờ biển của hai huyện Ninh Hải (Phan Rang), Cam Ranh (Khánh Hòa) đã được trải nhựa hoàn toàn, đồng thời còn có những điểm dừng nghỉ được sắp xếp sẵn ghế đá nên thuận tiện cho hành trình phượt bằng xe gắn máy.
Dulichgo
Nhờ vậy, chúng tôi vừa có thể phóng tầm mắt ngắm, thu trọn vẹn cảnh rừng, cảnh biển, thỉnh thoảng dừng chân để hít thở thật sâu hương biển cả, núi rừng và để cùng nhau ghi lại những bức ảnh.

Thiên nhiên thật khéo sáng tạo và ưu đãi cho vùng đất này với liên tiếp những mỏm núi đá kéo dài từ đất liền nhô ra biển, hình thành hàng loạt các eo, vịnh nhỏ với bãi cát trắng mịn; làn nước trong, biêng biếc màu ngọc bích, thấy từng hòn cuội dưới đáy.

Bạn có thể tùy thích chọn bất kỳ bãi biển nào để hòa mình vào làn nước mát rượi, để chạy tung tăng hay nằm dài trên bãi cát trắng mịn hoặc chỉ để nấp mình trong những hốc đá. Một số bãi biển đã có đường bộ đi xuống như bãi Kinh, bãi Bình Tiên, các bãi ở khu vực Bình Lập, song cũng có những bãi bạn phải thuê thuyền máy chở ra như bãi Chà Là, bãi Nước Ngọt, bãi Đá Trứng…

Dọc theo đường bờ biển là rừng quốc gia Núi Chúa, còn được mệnh danh là khu rừng khô hạn nhất nước. Thời tiết khắc nghiệt nhưng không hiểu bằng cách nào, nhiều loài thực vật vẫn tách mình vươn lên từ đá, phủ màu cho những dãy núi.

Tuy vậy, cây xanh ở đây rất khác, đa phần là dạng cây bụi với những tán xòe rất rộng, đan xen chi chít như để chống chọi với cái nắng, cái gió của vùng đất bán sa mạc này. Lá cây có bề mặt rất nhỏ, không mang màu xanh đậm mà chuyển dần sang các sắc vàng, cam nhạt, tạo nên những cảnh sắc vô cùng ngoạn mục.

Chúng tôi ấn tượng mạnh mẽ trước cảnh sắc do đá núi tạo nên. Có thể nói đá có mặt khắp mọi nơi, giữa rừng cây, trên đường đi, ven bờ biển, giữa bãi cát, ruộng muối… với nhiều sắc độ, hình dạng kỳ lạ và như ẩn chứa mỗi câu chuyện khác nhau.
Dulichgo
Đó là những vách đá sừng sững với những vết cắt xẻ dữ dội, kiên gan giữa biển trời; là những tảng đá đồ sộ xếp chồng lên nhau trên sườn núi, giữa cỏ cây; hay đó cũng là những khối đá, hòn cuội tròn trịa, mềm mại, trơn láng bởi bị sóng nước bào mòn…
Thỉnh thoảng trên cung đường hoang vu, du khách còn gặp hàng đàn cừu, dê nhẩn nha gặm cỏ trên triền núi hay tung tăng giữa đường đi.

Thưởng thức những nét văn hóa ẩm thực là điều bạn không thể bỏ qua khi đến với vùng đất thú vị này. Món bánh căn Ninh Thuận đặc trưng khiến du khách đã ăn một lần thì không thể quên bởi có đến năm loại nước chấm khác nhau, loại nào cũng đặc biệt. Nước chấm chua ngọt đậu phộng tăng thêm độ béo ngậy của bánh; nước chấm cá ngừ kho ngọt đậm vị biển; loại ruột cá kho có vị đăng đắng, nhân nhẩn; hoặc nồng nồng vị mắm nêm…

Nhân của bánh có thể là tôm, mực hoặc cá; mặt bánh còn quết thêm hành lá xắt nhuyễn phi mỡ. Tất cả trộn lại, cộng thêm vị chua chua của xoài xanh bào sợi, khiến thực khách căng bụng mà miệng vẫn thèm.

Nếu ăn tại chợ quê ở Vĩnh Hy, khách có thêm cái “thú” khác là tự mình quyết định phần nhân bánh. Ở đây gia đình nào cũng có thuyền đi đánh bắt nên khi ăn bánh căn, bánh xèo, mỗi người sẽ tự mang theo loại hải sản mình có và tự tay gắp vào bánh.

Người bán bánh căn chỉ đầu tư phần bột, khuôn, bếp, nước chấm. Khách du lịch có thể tự mua hải sản tươi ở chợ hoặc từ các thuyền thúng ngư dân đi đánh bắt về, có thể là mực, tôm hoặc cá cơm tươi xanh, ngọt lịm vị tươi của biển.

Chui dưới những giàn nho xanh mướt, chùm quả lủng lẳng, thưởng thức nho tươi hoặc uống sirô nho, rượu nho tại vườn là điểm hấp dẫn khác trên hành trình phượt này. Không thể tuyệt vời hơn khi dưới những dãy núi đá lởm chởm, trên mảnh đất toàn cát trắng bạc màu lại có thể nuôi dưỡng một loài cây cho quả mọng ngọt ngào đến thế.

Mẹ thiên nhiên thực sự vĩ đại vì đã luôn mở lối cho những con người chịu thương chịu khó. Bát ngát những cánh đồng muối trắng hay các thửa ruộng hành, tỏi xanh rười rượi trên vùng đất cằn cỗi này cũng minh chứng “có sức người, sỏi đá cũng thành cơm”.

Theo An Hà (Phụ Nữ Online) + ảnh Dulichgo
Du lịch, GO!
Vượt thác Dasar cao nhất Tây Nguyên

Vượt thác Dasar cao nhất Tây Nguyên

Là ngọn thác chưa từng bị tác động bởi con người, Dasar nhẹ nhàng, ẩn giấu mình sau cánh rừng già, e thẹn như nàng thiếu nữ của rừng xanh.

< Một phần của thác Dasar.

Từ rất xa đã nghe tiếng thác đổ ào ào vang động, lại gần thấy thành đá thẳng đứng, nước tung trắng xóa, trải dài như một thảm chướng ngại vật mà thiên nhiên giăng ra, diễu võ dương oai, vươn mình kiêu căng để thách đấu với những người thích trò chơi mạo hiểm.

< Đường vào thác Dasar.

Thác nằm trong khu rừng thuộc địa phận xã Dasar huyện Lạc Dương, trên con đường nối Đà Lạt với Nha Trang. Đường đi khá phức tạp.

Những ai từng tới đây sẽ không bao giờ quên được vẻ đẹp như trong câu chuyện cổ tích ở Dasar, với hồ nước trong xanh bị cây cổ thụ che phủ​, hay dòng thác như một dãi lụa đang ngâm mình để trở nên tinh khôi hơn.
Dulichgo
< Đu dây vượt thác.

Thác cao hơn 200m (cao nhất Tây Nguyên), đổ từ đỉnh của một ngọn núi xuống thung lũng khuất sâu trong rừng.

Chỉ vừa được khai thác du lịch trong năm 2015, vậy nên Dasar vẫn là ngọn thác chưa từng bị tác động bởi con người. Dasar nhẹ nhàng, ẩn giấu mình sau cánh rừng già, e thẹn như nàng thiếu nữ của rừng xanh, thỉnh thoảng lại xòe chiếc váy trắng, với các khối đá dưới tác động của gió và nước, tự tách mình thành những tầng riêng biệt, bồng bềnh.
Dulichgo
Không khoác lên mình truyền thuyết hay câu chuyện tình yêu lãng mạn, thác Dasar đơn giản chỉ là cái tên do người dân địa phương đặt, để gắn với địa danh này. Thác được người đồng bào thiểu số ví như một vị thần của núi rừng Tây Nguyên: chất phác, hiền lành vào mùa khô, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và dữ dội khi mùa mưa tới.

Phải mất hơn 40 phút di chuyển bằng ô tô trên đường ĐT 23, sau đó sẽ tiếp tục di chuyển khoảng 40 phút bằng xe gắn máy hoặc xe jeep chuyên dụng, bạn mới đến được thác. Dasar là điểm đến lý tưởng cho những người muốn thử sức phiêu lưu.

Dasar đẹp tuyệt vời​, nhưng để ngắm toàn diện được vẻ đẹp đó lại không dễ dàng. Đây là con đường không dành cho những người có tay lái “gà” vì đường đến thác chủ yếu là đường mòn đã được người dân bản địa cải tạo để tiện cho việc ra vào nương rẫy. Đường uốn khúc ôm theo triền đồi và phía dưới là thung lũng với nhiều vực sâu.

Hiện nay, có một số công ty du lịch đang khai thác tour du lịch mạo hiểm tại khu vực này, di chuyển chủ yếu bằng xe jeep chuyên dụng.

Theo Zing + Youth Dalat
Du lịch, GO!
Sân chim trong lòng thành phố Cà Mau

Sân chim trong lòng thành phố Cà Mau

Cà Mau có rất nhiều sân chim, với hàng trăm loài chim, có nhiều loài thuộc dạng quý hiếm cần được bảo tồn, quần tụ dưới tán rừng ngập mặn (rừng đước) và rừng ngập lợ (rừng tràm). Trong đó, có một sân chim rất đặc biệt – sân chim giữa lòng thành phố Cà mau, nơi duy nhất có sân chim trong thành phố, là niềm tự hào của người dân đất mũi.

Cách trung tâm thành phố Cà Mau 2 km về phía tây, đi theo đường Lý Văn Lâm là đến vườn chim trong thành phố nằm ở Công viên văn hóa 19/5 (còn gọi là Lâm Viên 19/5). Hằng năm, cứ vào dịp Tết, chim chóc lại tụ hội về đây như đã hò hẹn tự bao giờ. Khung cảnh vườn chim trong tiết xuân thật trữ tình, thơ mộng. Chiều chiều, tiếng hót gọi bạn, tiếng đập cánh xôn xao cả khu rừng.

Nơi đây rất nhiều loài chim cò quần tụ, sinh sống, nào cò trắng, vạc, le le, vịt nước và rất nhiều loài chim quý hiếm khác cũng chọn nơi này làm nơi cư ngụ sinh sôi. Đến đây du khách sẽ càng hiểu rõ hơn câu nói “ Đất lành chim đậu”  và hơn cả là hiểu được công lao của biết bao người đã gìn giữ, dẫn dụ các loài chim về đây thành một sân chim với gần 60 loài trong diện tích khoảng 8 hecta ngay trong thành phố.
Dulichgo
Vườn chim được xây dựng từ năm 1995 nhưng đến khoảng năm 1997 mới chính thức đi vào hoạt động. Trước đây vườn thuộc Sở Lâm nghiệp quản lý, nay đã trực thuộc Sở VHTT tỉnh. Qua các lần mở rộng, hiện diện tích của công viên đã lên đến 18 ha trong đó diện tích vườn chim 8 hecta. Ông Phạm Hoài Nam, Phó Giám đốc vườn chim 19/5, cho biết: “Lúc cao điểm, ước tính có khoảng 10.000 con, trong đó cò, còng cọc chiếm 80%, số còn lại là vạc và các loài chim khác”.

Du khách sẽ có dịp chiêm ngưỡng từng đàn cò bay về tổ sau một ngày kiếm ăn hay cảnh những chú vạc đi ăn đêm, một khung cảnh tuyệt đẹp của ban đêm mà bạn chắc chắn sẽ không bao giờ quên. Vườn chim này hàng ngày vẫn là nơi cư ngụ sinh sôi của rất nhiều loài chim cò. Chính quyền nhân dân Cà Mau, những người tâm huyết vẫn luôn giữ gìn, bảo vệ để những con chim mới ra ràng tiếp tục lớn lên và chấp cánh bay cao giữa lòng thành phố.

Theo ông Lê Hồng Mãnh, Phó Giám đốc phụ trách sinh vật cảnh của vườn, thì chim quý ở Cà Mau nói chung và ở vườn chim này nói riêng như diệc, bồ nông khoang cổ, sếu… còn rất ít. Hằng năm có khoảng vài ba cặp chim quý như điên điển về đẻ trứng. Thi thoảng có cả chim yến bay về tụ tập.

Có lẽ loại chim gây ấn tượng nhất ở vườn này là loài hạc (còn gọi là sếu). Hạc là vật thiêng của người Việt, luôn có biểu tượng ở các nơi tôn nghiêm thờ cúng trên mọi miền đất nước. Xưa kia sếu có nhiều ở Việt Nam. Nhưng từ năm 1952 thì chúng hoàn toàn mất dạng ở vùng Đồng Tháp Mười. Sự biến mất của loài sếu có lẽ là do sự di dân ồ ạt của con người và chiến tranh khiến môi trường sống thay đổi nên chúng bay đi nơi khác.
Dulichgo
Đầu năm 1998, sếu đã quy tụ đông đúc tại rừng tràm Tam Nông, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp. Trong đó có sếu đầu đỏ rất quý hiếm. Rất tiếc ở vườn chim 19-5 cũng có rừng tràm nhưng sếu ít dừng chân ở đây bởi lẽ đơn giản: sếu chỉ sống ở vùng sinh thái tự nhiên cân bằng.

Đối với người dân Cà Mau, vườn chim là một niềm tự hào. Tương lai không xa, Cà Mau sẽ là thành phố đầu tiên có một sân chim ở chung với cư dân. Vào những ngày nghỉ, nhất là vào dịp Tết, vườn chim đầy ắp tiếng cười của du khách. Chưa hết, trong khuôn viên vườn chim còn có nhà hàng Trầu Cau, được nhiều đôi uyên ương chọn làm nơi tổ chức ngày vui trọng đại nhất của cuộc đời.

Ông Lê Hồng Mãnh cho biết: “Sắp đến sẽ mở rộng vườn chim theo hướng Đông Nam 5 ha và Tây Bắc 6 ha. Trong tương lai có thể mở rộng thêm 30 ha”. Du khách hãy đến đây để cùng hòa mình vào thiên nhiên và càng thêm yêu mến những gì thiên nhiên đã ban tặng cho con người.

Theo Tin Nóng Du Lịch
Du lịch, GO!
Di tích Lăng Tứ Kiệt

Di tích Lăng Tứ Kiệt

Tứ Kiệt là cách gọi tôn kính của nhân dân đối với bốn vị anh hùng lãnh đạo nhân dân chống Pháp từ năm 1868 – 1870. Ðó là các ông: Trần Công Thận, Nguyễn Thanh Long, Ngô Tấn Ðước và Trương Văn Rộng.

Tứ Kiệt chống Tây

Thời kỳ khẩn hoang và những năm thế kỷ XVIII, XIX, đầu thế kỷ XX, Đồng bằng sông Cửu Long về địa lý được phân chia thành hai khu vực: miệt Tiền Giang và miệt Hậu Giang. Các tỉnh thuộc miệt Tiền Giang gồm có Đồng Tháp, Vĩnh Long, Trà Vinh, Bến Tre, Tiền Giang, Long An ngày nay. Các tỉnh thuộc miệt Hậu Giang nằm dọc bờ hữu ngạn sông Hậu đến giáp biển Tây (vịnh Thái Lan) gồm các tỉnh, thành phố: Cần Thơ, An Giang, Hậu Giang, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang.

Sau khi Pháp chính thức nổ súng xâm lược nước ta năm 1858, phong trào chống Pháp nổi lên mạnh mẽ khắp nơi và những cuộc khởi nghĩa chống Pháp đầu tiên ở Nam bộ phần lớn diễn ra trên vùng đất Tiền Giang, như: khởi nghĩa Trương Định (Gò Công), Thủ Khoa Huân (Mỹ Tho), Võ Duy Dương (Đồng Tháp Mười)… về sau lan qua miệt Hậu Giang với Nguyễn Trung Trực (Kiên Giang), Trần Văn Thành (An Giang), Đỗ Thừa Luông, Đỗ Thừa Tự (Cà Mau), Đinh Sâm (Cần Thơ)…
Dulichgo
Ở huyện Cai Lậy thuộc tỉnh Định Tường năm 1861 có "Tứ Kiệt" nổi lên khởi nghĩa đánh Tây quyết liệt và dũng cảm. Đó là những anh hùng nông dân chân đất đầu trần, xuất thân từ các đồn điền. Theo tiểu sử được ghi ở bia ký Lăng Tứ Kiệt, bốn ông gồm:

- Trần Công Thận:(? - 1871) tự là Phượng, người ở xóm Võng, làng Mỹ Trang, nay thuộc ấp Mỹ Phú, xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Ông là người chỉ huy, tổ chức cuộc nổi dậy, nên nhân dân gọi tôn là Ngươn soái Thận.
- Nguyễn Thanh Long: (1820 - 1871) còn gọi là Đề Long, người ở ấp Cẩm Hòa, xã Cẩm Sơn, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Ông là người tham mưu, đề ra các kế sách cho nghĩa quân.
- Ngô Tấn Đước: (? - 1871) người ở xã Tân Hội, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.
- Trương Văn Rộng: (? - 1871) người ở xã Tân Lý Đông, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang.

"Tứ Kiệt", theo cách gọi dân gian là "Bốn Ông Cai Lậy", tham gia cuộc khởi nghĩa do Thiên Hộ Võ Duy Dương khởi xướng và lãnh đạo ở vùng Cai Lậy, Cái Bè, Thuộc Nhiêu, Đồng Tháp Mười… góp phần tạo nên những chiến thắng oai hùng. Trong những chiến công của nghĩa quân Tứ Kiệt, có hai trận đánh được xem là oanh liệt, tiêu biểu nhất. Đó là cuộc tấn công vào thành Mỹ Tho và trận thiêu hủy đồn Cai Lậy.

Do đã từng kinh qua chiến trận và rất có kinh nghiệm với lối đánh du kích, nên dù vũ trang thô sơ, Bốn Ông đã chủ động tấn công quân Pháp, làm cho chúng chịu nhiều tổn thất. Khuya 1-5-1868, nghĩa quân bí mật đột kích vào thành Mỹ Tho đốt kho lương, giết được một số tên giặc. Đêm Giáng sinh 24-12-1870 nghĩa quân tấn công, thiêu hủy đồn Cai Lậy và dinh Tham biện. Hai chiến thắng này giúp tiếng tăm nghĩa quân Tứ Kiệt ngày càng lừng lẫy, chiêu mộ thêm nhiều nghĩa sĩ, liên tiếp lập nhiều chiến công ở Mỹ Quí, Cái Bè và Thuộc Nhiêu…
Dulichgo
Cuộc khởi nghĩa của Tứ Kiệt về sau đành chịu thất bại trước sự bao vây và đàn áp dã man của quân xâm lược Pháp. Trong một trận càn quét quy mô có sự tham gia của Tổng Đốc Trần Bá Lộc, Tổng Đốc Đỗ Hữu Phương - những tên tay sai cực kỳ gian ác và xảo quyệt, Tứ Kiệt cùng 150 nghĩa quân bị bắt.

Ngày 14-02-1871 (nhằm ngày 25 tháng Chạp năm Canh Ngọ), giặc đưa Tứ Kiệt ra pháp trường hành quyết, bêu đầu ở chợ Cai Lậy nhằm uy hiếp tinh thần của dân chúng, sau đó vùi dập ở bến sông cạnh chợ. Thân nhân gia đình chỉ mang thân mình các ông về quê nhà, gắn chiếc đầu giả làm bằng đất sét vào chôn cất.

Lăng Tứ Kiệt ngày nay

Kính phục, cảm kích trước sự hy sinh oanh liệt vì đất nước của bốn vị anh hùng, nhân dân Cai Lậy đã bí mật mang thủ cấp của bốn ông an táng và đắp mộ, hương khói trang nghiêm. Ban đầu, ngôi mộ bằng đất, xung quanh có hàng rào bằng cau sơn vôi trắng. Đến năm 1954, nhân dân Cai Lậy xây dựng lại ngôi miếu và bốn ngôi mộ tượng trưng bằng xi măng song song, gần sát nhau, xung quanh có hàng rào sắt kiên cố ngay trên mảnh đất cũ. Khu vực này gọi là lăng Tứ Kiệt. Năm 1967, nhân dân Cai Lậy tiến hành trùng tu ngôi miếu và khu mộ qui mô hơn, trong có miếu thờ ngoài có nhà khách. Huyền thoại về Bốn ông được lan truyền khắp Tiền Giang và các vùng phụ cận.

Lăng Tứ Kiệt hiện nay gồm hai phần:

Nhà tưởng niệm rộng hơn 100 mét vuông với 2 lớp mái cong chạm rồng. Bên trong nổi bật là 4 hàng cột đỡ mái với 16 cây cột chạm rồng tinh vi. Nhà tưởng niệm bày biện trang nghiêm với bàn thờ Tứ Kiệt anh linh, lư hương, bằng công nhận di tích lịch sử văn hóa... Hai bên, ngoài hai giá binh khí xưa còn có cặp hạc cưỡi qui bằng gỗ, chạm tinh xảo.
Dulichgo
Nhà lăng phía sau chỉ có một lớp mái cong chạm rồng. Bên trong là 4 cây cột đỡ mái chạm rồng. Bốn ngôi mộ đều được dán bằng đá granite màu gạch tôm sẫm.

Tại Lăng Tứ Kiệt, hàng năm vào ngày 25 tháng Chạp âm lịch, nhân dân Cai Lậy tụ tập đông đúc tảo mộ và làm giỗ trang trọng, thành kính tưởng nhớ đến Tứ Kiệt vì nước quên mình, vì dân giết giặc, nêu tấm gương dũng liệt sáng ngời cho hậu thế. Năm 1998, Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Tiền Giang kết hợp với Ủy ban nhân dân huyện Cai Lậy trùng tu toàn diện khu lăng mộ Tứ Kiệt, tương xứng với tầm vóc và khí phách anh hùng của bốn ông đúng như hai câu đối được chạm khắc tại cổng:

Tứ vị anh hùng vị quốc hy sinh vĩnh niệm,
Kiệt nhân nghĩa cử tinh thần bất khuất lưu tồn.

Lăng Tứ Kiệt ở Cai Lậy (Tiền Giang) được Bộ Văn hóa Thông tin công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia theo Quyết định 61 QĐ/BT ngày 13-9-1999.

Đến với Lăng Tứ Kiệt ở Cai Lậy, hiện tọa lạc tại đường 30-4, thị trấn Cai Lậy, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, nhân dân và khách tham quan sẽ cảm nhận được hào khí anh hùng, dấu xưa oanh liệt của những anh hùng nông dân bất khuất của đất Tiền Giang nói riêng, của Nam bộ nói chung trong cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp xâm lược vào những năm giữa, cận cuối thế kỷ XIX.

Theo Anh Việt (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!
Bình yên nhà thờ 100 năm tuổi ở Đà Nẵng

Bình yên nhà thờ 100 năm tuổi ở Đà Nẵng

(iHay) - Những khoảng không gian rợp bóng cây xanh, nóc nhà thờ bình dị vút cao giữa trời xanh mây trắng, nhà thờ Giáo xứ An Ngãi hiện diện giữa thanh bình sớm mai…

< Nhà thờ giáo xứ An Ngãi.

Nằm cách trung tâm TP.Đà Nẵng khoảng 20 km về phía Tây (đường lên khu du lịch sinh thái Bà Nà), nhà thờ Hòa Sơn, hay chính xác phải gọi là nhà thờ giáo xứ An Ngãi là một điểm đếm thú vị, dành cho những người thích lang thang khám phá.

Theo sách sử thì An Ngãi ngày xưa còn được gọi là Bàu Nghè, là phần đất vốn có người Chăm sinh sống. Đến giữa TK15, vua Lê Thánh Tông mở cõi về phương Nam, lập Thừa Tuyên Đạo Quảng Nam. Triều đình nhà Lê bắt đầu đưa dân xứ Thanh- Nghệ- Tĩnh vào khai hoang, lập ấp.
Dulichgo
Ngôi nhà thờ với đường nét kiến trúc cổ, tinh tế, gợi một nét thu hút rất riêng. Cửa sổ, mái vòm giản dị, không cầu kì, tạo cảm giác gần gũi, an bình.

Khám phá nhà thờ giáo xứ An Ngãi Hòa Sơn là khám phá khung cảnh nên thơ, hữu tình với không gian rợp bóng cây xanh.

Cũng chính bởi không gian này thanh tĩnh, nên bất cứ ai đã đặt chân đến nơi này đều ít nhất một lần cảm nhận tâm hồn mình lắng lại, dịu êm rồi thanh thản đến lạ…

Bóng cây đa cổ thụ trải rộng, ôm gọn hang đá cầu nguyện, và dang cánh tay chở che cho những tâm hồn đang chênh chao tìm về an trú.
Dulichgo
Dù nhà thờ mới được xây dựng vào năm 1916 (đầu TK20), nhưng theo bà con giáo dân thì giáo xứ An Ngãi chính thức được hình thành từ đầu TK17. Vì vậy, đây được xem là một trong những giáo xứ hình thành khá sớm ở Đà Nẵng nói riêng, trên dải đất ven biển miền Trung nói chung.

Theo An Quân (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!
Vương quốc hàu Lập An ở xứ Huế mộng mơ

Vương quốc hàu Lập An ở xứ Huế mộng mơ

(NSO) - Đầm Lập An không chỉ mang vẻ đẹp say đắm lòng người mà còn được thiên nhiên ban tặng loại hàu béo ngậy chẳng nơi nào sánh kịp.

Ngoài các công trình lăng tẩm cổ kính, Huế còn được thiên nhiên ưu đãi ban cho nhiều cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng, trữ tình, trong đó có đầm Lập An, với một vẻ đẹp say đắm lòng người, nơi một bên là "người hùng" Bạch Mã, một bên là "nàng" Lăng Cô thướt tha.

Đến với thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế, bạn sẽ được mục sở thị bức tranh phong cảnh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, thưởng thức những đặc sản nổi tiếng nơi đây.

Với diện tích hơn 800 ha mặt nước, nép mình dưới chân đèo Hải Vân huyền thoại với con đường uốn lượn chạy quanh, trông xa đầm Lập An như một dải lụa mỏng, mềm mại, mang vẻ đẹp quyến rũ.
Dulichgo
Khi đặt chân đến đây, dù là thời điểm nào trong ngày, du khách chắc chắn sẽ cảm thấy ngỡ ngàng trước vẻ đẹp yên bình và thơ mộng như chốn tiên cảnh. Nhưng đầm Lập An đẹp nhất vào lúc hoàng hôn buông xuống, bất cứ ai cũng muốn được chiêm ngưỡng cảnh sắc thiên nhiên ấn tượng của tạo hóa. Đó là khoảnh khắc làm rung động biết bao tâm hồn du khách. Ở Lập An, du khách như lạc vào cõi tiên, đắm mình trong không gian thoáng đãng, nhẹ nhàng, quên hết những bộn bề, lo toan của cuộc sống đời thường.

Không chỉ có cảnh sắc, đầm Lập An còn được thiên nhiên ưu ái khi sở hữu hàng trăm loại động, thực vật sinh sống, trong đó hàu được coi là đặc sản nổi tiếng bậc nhất nơi đây. Thịt hàu rất được lòng du khách gần xa không chỉ vì thơm ngon, béo ngậy, mà đây còn là loài thủy sản có giá trị dinh dưỡng cao, nhiều công dụng như tăng khả năng miễn dịch, tăng cường quá trình trao đổi chất…

Người dân nơi đây coi hàu là thứ “lộc trời” ban cho riêng mảnh đất này. Họ từng ví loài hàu Lăng Cô là thứ đặc sản chẳng nơi nào sánh kịp. Đời sống của dân làng đầm Lập An như bước sang trang trang mới từ khi chuyển sang nuôi và kinh doanh loài thủy sản này.

Sắp tới, nơi đây sẽ được xây dựng thành thiết kế phố đi bộ đầm Lập An với diện tích khu vực thiết kế gần 49 ha, từ tuyến đường Nguyễn Văn, thị trấn Lăng cô ra 150 m về phía đầm.
Dulichgo
Với không gian rộng, phát triển du lịch kết hợp với bảo vệ môi trường sinh thái, thiết kế đô thị phố đi bộ đầm Lập An được phân thành 6 khu bao gồm các khu trồng cây xanh, khu công viên nước, khu dịch vụ biểu diễn, đài phun nước nghệ thuật, khu ẩm thực và nhà hàng dịch vụ trên bờ, câu lạc bộ bến thuyền.

Theo đó, cảnh quan thiên nhiên đẹp, kết hợp hài hòa giữa mặt nước đầm Lập An và hệ thống núi bao quanh đầm được thiết kế và xây dựng khu tâm tâm du lịch dịch vụ ẩm thực ở đầm Lập An với kiến trúc công trình dịch vụ ẩm thực ở mặt đầm, các công trình dịch vụ có hình thức kiến trúc không gian mở, thoáng mát, có nhiều cây xanh, kết hợp kiến trúc hiện đại và truyền thống, các tượng đài, công viên, quảng trường...

Đến Lập An không chỉ được ngắm cảnh thiên nhiên chan hòa, được đắm mình trong một vùng quê thanh bình, được thưởng thức những món hàu thơm ngon mà còn có dịp trải nghiệm cuộc sống, nuôi và đánh bắt hàu cùng với cư dân nơi đây.

Theo Xuân Lộc, Nguyễn Đình Thành (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!
Chùa một cột ở Đà Lạt

Chùa một cột ở Đà Lạt

Mỗi khi nhắc đến chùa một cột, mọi người đều nghĩ đến ngôi chùa nổi tiếng ở thủ đô Hà Nội. Nhưng ngay tại thành phố Đà Lạt cũng có ngôi chùa một cột mô phỏng theo hình dáng của ngôi chùa nổi tiếng ấy mà rất ít người biết đến.

< Chùa một cột nằm lấp ló sau những hàng trúc.

Nằm cách TP Đà Lạt khoảng 24 km, thời gian đi xe máy từ khu trung tâm TP đến đây mất khoảng 30 phút, hướng về phía Tây Nam. Con đường ngắn nhất khi đến ngôi chùa là đường ĐT 725 và tên gọi khác là đèo Tà Nung.

Theo giới thiệu và chỉ dẫn của một người bạn đang làm việc tại Tà Nung, từ xã Xuân Trường đi đến xã Tà Nung cũng tầm khoảng 60km, tôi cưỡi chiếc xe cà tàng, chẳng có gì phải hối hả cả, tôi cứ “rà rà” mà đi, tranh thủ “ngắm nghía” kiếm cái gì đó lạ lạ để còn mần cái tin chụp cái ảnh hay kiếm tư liệu viết bài dọc cung đường được mệnh danh “đường phượt của Tây ba lô” ở Đà Lạt.
Dulichgo
Gần xuống hết đèo Tà Nung, phía bên tay phải là ngôi chùa Vạn Đức, phần mái chùa lấp ló sau những hàng trúc, hàng cây nhấp nhô theo những khúc cua hay ổ gà trên đèo. Đến nơi, trước mắt tôi là một bãi đất pha cát, vài chiếc xe tải của người dân đang đậu nhờ phía trong, tôi cứ ngó hoài vẫn chưa tìm thấy ngôi chùa như lời giới thiệu của người bạn.

< Hoa văn phía ngoài và cầu thang lên chùa.

Nổ máy xe chạy tiếp lên con dốc “lài lài” cạnh đó chừng 30 mét nữa, phía tay trái dường như có cái gì đó cứ “ẩn hiện” trong hàng trúc già lão, làm tôi thêm tò mò. Chạy thêm tí nữa để nhìn kỹ, thì ra là ngôi chùa một cột mà mình cần tìm.

Dạo một vòng xem sao! Giữa xung quanh những hàng trúc già là những cây bông sứ. Ngôi chùa khoác trên mình một màu cam kèm theo chút hồng đậm của cầu thang dẫn lên chùa. Ngôi chùa tọa lạc giữa hồ nước có cá, bèo..., cũng gần giống với chùa Một Cột tại Hà Nội.

Ngôi chùa dường như có gì rất lạ lẫm với nhiều người dân Đà Lạt, trong đó có tôi. Tôi tìm đến Sư thầy để tìm hiểu rõ hơn về ngôi chùa.
Dulichgo
Thầy Thích Vạn Chí, trụ trì ngôi chùa Vạn Đức kể: “Ngôi chùa được thành lập tháng 12/1994 trên tổng diện tích khoảng 1ha. Hiện nay đây là ngôi chùa duy nhất tại xã Tà Nung. Từ xưa, thầy thích Chùa Một Cột lắm! Năm 2002, thầy ra Hà Nội rồi từ đó mới bắt đầu có ý tưởng và tìm hiểu, đến tháng 2/2005 thì bắt đầu xây dựng, kinh phí chỉ hết khoảng 100 triệu đồng. Với ý nghĩ ít có ai, đặc biệt là bà con ở vùng sâu, có dịp ra Hà Nội, nên thầy xây dựng chùa mô phỏng theo để cho nhiều người địa phương và người dân Đà Lạt chiêm ngưỡng.

< Ngôi chùa Một Cột trong khuôn viên chùa Vạn Đức nhìn từ xa.

Thầy Chí cũng cho biết thêm, bên trong chùa thờ “Phật bà Quan Âm” giống như Chùa Một Cột ngoài Hà Nội.

Chùa Một Cột này được xây bằng bê tông, cốt thép, có chiều cao trục là 3m, phần mái là 2,5m, có hồ nước trồng hoa súng, bèo và thả hơn 200 con cá chép. Qua một thời gian đầu tư tôn tạo cảnh quan đến nay ngôi chùa có không gian khá đẹp với nhiều loài hoa và cây cối bao quanh. Là điểm tham quan khá lý tưởng.

Vị trí chùa tại đây >

Theo Trần Khương (Báo Lâm Đồng)
Du lịch, GO!
Tăng Ký: Thị trấn không có tên trên bản đồ

Tăng Ký: Thị trấn không có tên trên bản đồ

Nằm trên tuyến đường lịch sử nối từ Khe Sanh, Quảng Trị tới Khe Gát, Quảng Bình với tên gọi Đường mòn Hồ Chí Minh, Tây Trường Sơn hay đường Hồ Chí Minh nhánh Tây, ngã ba Tăng Ký, xã Lâm Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình dường như là điểm duy nhất thích hợp cho việc dừng chân của những du khách thích khám phá vẻ đẹp thiên nhiên hoang dã của một vùng núi rừng Trường Sơn vẫn còn nguyên sơ, thưa dấu chân người.

Ngã ba Tăng Ký là nơi có hai bản người Bru -Vân Kiều sinh sống là Tăng Ký và Xa Khía, trong đó, bản Tăng Ký nằm ngay chính tại ngã ba và bản Xa Khía nằm trên sườn ngọn núi cách đó chỉ vài trăm mét. Cả hai bản cũng chỉ chừng dăm chục nóc nhà và hoàn toàn là người Vân Kiều. Do vậy, nếu như không có một quán cơm nhỏ và cây cột ăng-ten ở ngã ba đường thì có lẽ, chẳng ai biết đến địa danh này.

< Sông Long Đại chảy qua địa phận Tăng Ký.

Nhỏ như vậy nhưng vài năm gần đây, người dân sinh sống trên con đường hoang vắng này vẫn gọi là thị trấn Tăng Ký. Cũng bởi vị trí của nó nằm ở ngã ba đường (giao cắt giữa đường Tây Trường Sơn và tỉnh lộ 10 Quảng Bình), và cũng bởi nó nằm ở đoạn giữa chặng đường hơn 200km Tây Trường Sơn, nơi mà mọi tay lái lựa chọn làm điểm dừng chân cho một hành trình dài vất vả.

Dù xung quanh cái ngã ba nhỏ xíu chỉ có duy nhất một hàng cơm, lác đác vài nóc nhà trên những sườn núi dốc xung quanh thì người ta cũng gọi đó là thị trấn, một thị trấn không có tên trên bất cứ bản đồ nào...

Vào buổi trưa, sau một hành trình dài với những cung đèo dốc uốn lượn xuyên qua những cánh rừng già nối tiếp, dù khởi hành từ Khe Gát hay Khe Sanh, những tay lái đều như không hẹn mà gặp tại điểm ngã ba đường đặc biệt này. Sau hơn 100km mãn nhãn với màu xanh của cây lá, mây trời, thỏa thuê với âm thanh núi rừng hòa cùng tiếng chim muông và gió ngàn vi vút, các tay lái thăng hoa cùng những cung đèo uốn lượn.
Dulichgo
< Bia di tich lịch sử Tăng Ký (km 33 đường 10).

Tăng Ký chính là nơi những người yêu thích đi du lịch bằng xe máy, thích khám phá thiên nhiên dừng chân nghỉ lại, dùng một bữa cơm trưa giữa khung cảnh núi rừng và tận hưởng những khoảnh khắc thư thái bên ly cà phê đượm hương sắc Trường Sơn.

Sau bữa trưa đơn giản với măng rừng cá suối, dân phượt thường ngồi cùng nhau, chia sẻ kinh nghiệm đã trải qua trên chặng đường Tây Trường Sơn hoang sơ yên bình ấy. Những địa danh, con dốc, dòng sông, những bản làng… được những người đi du lịch nhắc nhau, đánh dấu vào bản đồ để cùng khám phá, cùng thỏa đam mê.

< Đường tỉnh lộ 10 nơi có những rừng cao su thẳng tắp, bạt ngàn.
Dulichgo
Ngã ba Tăng Ký còn là điểm cuối của tuyến đường tỉnh lộ 10 Quảng Bình, có tên gọi cũ là TL 564 nối Trường Sơn Đông và Trường Sơn Tây hay có tên gọi khác là đường Quyết Tiến, nơi có Nông trường Quyết Tiến với những rừng cao su, rừng thông xanh xếp hàng thẳng tắp, bạt ngàn. Và hơn cả, tuyến đường tỉnh lộ 10 còn là tuyến đường sở hữu những con đèo đẹp vào bậc nhất ở Trường Sơn.

Tăng Ký, ngã ba đường như một điểm đến tự nhiên của những người yêu du lịch khám phá, đam mê phượt, nơi dừng chân như điểm hẹn ngẫu nhiên của những người yêu núi rừng Trường Sơn và vẻ đẹp hoang sơ của cung đường Trường Sơn Tây huyền thoại. 

Theo Vũ Thanh (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!
Lãng mạn một chiều lau Nam Đàn

Lãng mạn một chiều lau Nam Đàn

Đến Nam Đàn, Nghệ An, du khách thường chỉ ghé thăm quê Bác mà không biết rằng ven đê Tả Lam (tả ngạn sông Lam) cũng có khung cảnh thơ mộng và yên bình rất đáng thưởng thức.

< Vào mùa lau, cảnh sắc nơi này thật sự như thiên đường.

Xã Nam Cường, huyện Nam Đàn, Nghệ An gần đây mới “nổi” lên nhờ khung cảnh hoang sơ và lãng mạn của bãi lau rộng lớn ven sông. Bãi đất này người dân thường chăn bò, không khai khẩn trồng hoa màu nên lau lách được thể mọc thành từng mảng lớn rất um tùm, rậm rạp. Nhiều đôi uyên ương và các bạn trẻ yêu thích chụp ảnh đã dành cả ngày lang thang ngoài bãi không biết chán.

< Lau mọc thành bờ bụi, trắng tinh khôi rập rờn theo gió.

Theo người dân ở đây, lau mọc đẹp nhất là vào khoảng tháng 10 cho tới tháng 11. Các mảng lau mọc tự nhiên cao hơn đầu người, chẳng cần chăm bẵm, màu trắng muốt, tụ thành từng đám như mây trôi thơ mộng.
Dulichgo
Tuy vậy, do không phải là khu vực dành cho du lịch nên bến bãi không có, khách đến đây thường tự bảo quản xe cộ hoặc gửi nhờ người dân. Có đoàn còn phóng hẳn xe ra tận bãi. Đường đi không khó nhưng nhiều cát, tay lái yếu sẽ dễ trơn trượt ngã.

< Nơi đây trở thành điểm chụp ảnh yêu thích của nhiều bạn trẻ.

Từ thành phố Vinh, có nhiều con đường để các nhóm bạn tới bãi lau này chiêm ngưỡng và chụp ảnh. Nếu không rành đường trong thành phố, đi qua cầu vượt Cửa Nam thẳng theo QL46 khoảng 6km, tới ngã tư đi Bến Thủy rẽ trái theo QL1A khoảng 2km sẽ gặp một ngã ba khác.

< Lau trong ánh hoàng hôn có một vẻ đẹp hết sức hoang sơ.

Đến đây rẽ phải theo đường đi Hưng Tân (ĐT 542C), đi hết đường tới ngã ba đê 42 (xóm 3, xã Hưng Xá) lại rẽ trái, đi theo đê Tả Lam (ĐT 542) tới cầu Yên Xuân. Cầu này là cầu đường sắt, hai bên có đường bộ cho xe đạp, xe máy qua, ôtô không thể đi được. Đi qua cầu sẽ đến xóm 3, xã Nam Cường, huyện Nam Đàn. Bãi lau nằm phía tay phải, rất dễ nhận biết bởi chúng tạo thành một vùng bông trắng rộng lớn trải dài khoảng 20km đường.

< Bãi lau rộng lớn ven sông Lam ở xóm 3, xã Nam Cường, Nam Đàn, Nghệ An.
Dulichgo
Còn một đường khác ngắn hơn là từ phố Phạm Hồng Thái, TP Vinh đi thẳng cho tới khi gặp chiếc cầu nhỏ mang tên Bàu Lác. Đi qua cầu rẽ phải vào đường Đ.H 2.2 tới hết đường thì rẽ phải là tới cầu Yên Xuân. Đường này chỉ khoảng 15km, tuy nhiên đông đúc xe cộ hơn quãng đường trên.

< Chụp ảnh cưới bên bờ cỏ lau.

Vào chơi ở bãi lau, các nhóm có thể mang theo chút đồ ăn và vải bạt để ăn nhẹ nếu thích. Không khí trong lành, cảnh vật hoang sơ và các bãi cỏ rộng là nơi lý tưởng cho một chuyến dã ngoại trong ngày. Tuy nhiên, lưu ý bãi rộng và không hề có biển chỉ đường nên rất dễ lạc. Luôn nhớ hướng mặt trời hoặc đi trong vùng nhỏ để tránh việc kẹt lại bãi lau khi trời tối.

Bên cạnh bãi lau hoang sơ, Nam Cường còn mang vẻ đẹp rất bình dị của vùng nông thôn Việt Nam. Dọc theo con đê, sông Lam uốn lượn qua các bãi bồi. Rất dễ bắt gặp một con thuyền thả lưới nhỏ của người dân sống quanh đó hoặc một ruộng ngô mướt mát màu mỡ.

Người dân cho biết trước kia nước sông ở đây xanh trong lắm. Từ ngày các đơn vị khai thác cát dưới lòng sông, màu nước chuyển đục dần. Những bãi sậy, bãi táo, dâu một số nơi ven sông dần thế chỗ cho những cần cẩu, máy xúc, xe tải… qua lại nhộn nhịp. Con sông dù vậy vẫn luôn là niềm tự hào của người dân xứ Nghệ với tên tuổi đội bóng Sông Lam Nghệ An nổi tiếng.

< Bãi lau và hồ nước nhỏ nối liền với sông trong ánh hoàng hôn vàng úa.

Vào tháng 10, 11 mùa thu, nếu nán lại sau những giờ chụp ảnh thỏa thích ngoài bãi lau tới tầm 17g, bạn sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng thứ ánh sáng của ngày tàn bắt đầu vàng úa, phủ lên bãi lau một màu phấn vàng lộng lẫy tuyệt đẹp.
Dulichgo
Đây cũng là khoảnh khắc thử thách các tay máy thích chụp ngược sáng, chụp ven hay hoàng hôn. Đứng từ phía cầu Yên Xuân nhìn về phía tây sẽ thấy ráng chiều như một bức tranh hùng vĩ với các đường vân sáng rõ rệt chạy trên nền trời thu xanh thẳm.

< Đàn trâu bò hàng chục con thong thả gặm cỏ ven đê.

Lúc này nếu chạy xe máy dọc đê Tả Lam sang xã Hưng Long, huyện Nam Đàn, bạn có thể chiêm ngưỡng vẻ thanh bình, yên ả của vùng quê nơi đây. Những bãi cỏ xanh mướt rộng tít tắp, hàng chục con trâu, con bò thong thả và no nê gặm cỏ. Chủ yếu làm nông nghiệp nên trâu bò vẫn là “đầu cơ nghiệp” tại vùng quê nhỏ bé này.

< Cuộc sống thanh bình diễn ra ngay trên con đê Tả Lam.

Đi dọc đường tỉnh 542 rất dễ bắt gặp một đám trẻ con lững thững đạp xe hay một chị nông dân chăn trâu, đám thanh niên túm lại thành từng đám ngồi trên đê hóng mát và buôn chuyện… Cuộc sống bình yên và rất đỗi dịu dàng diễn ra ngay trên bờ đê dài hàng chục cây số.

Không ồn ào phố thị, không khuất lấp bởi những tòa nhà chọc trời, hoàng hôn nơi đây nguyên sơ và lấp lánh sau những rặng tre, trên dòng nước mát, dường như gột hết bao bụi bặm mỏi mệt của một ngày dài vất vả…

Theo Phong Linh (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!